Câu chuyện tình yêu: Tôi cảm thấy vô cùng mắc cỡ lúc mỗi lần họp hay làm cho việc chung mang sếp, khi đấy tim tôi cứ đập tất bật.
Năm nay tôi 29 tuổi, đang làm cho điều dưỡng của bệnh viện. cách đây tám năm tôi có yêu Hiếu, mối ngành ngọn của tôi. Chúng tôi yêu nhau sâu đậm. Cả 2 gia đình đều thỏa nguyện vì chúng tôi rất đẹp đôi. vậy mà mọi thứ phát triển thành nỗi khiếp sợ hoảng hồn lúc anh đột ngột khuất vì tai nạn liên lạc. đau đớn hơn là lúc Đó tôi tận mắt chứng kiến anh ra đi như thế nào. cau chuyen tinh yeu Tôi đã xỉu đi vì sợ hãi. Suốt nhiều năm trời, hình ảnh thê thảm của anh luôn hiện về trong giấc mơ của tôi và cả trong những khi tôi nhớ về anh.
Năm nay tôi 29 tuổi, đang làm cho điều dưỡng của bệnh viện. cách đây tám năm tôi có yêu Hiếu, mối ngành ngọn của tôi. Chúng tôi yêu nhau sâu đậm. Cả 2 gia đình đều thỏa nguyện vì chúng tôi rất đẹp đôi. vậy mà mọi thứ phát triển thành nỗi khiếp sợ hoảng hồn lúc anh đột ngột khuất vì tai nạn liên lạc. đau đớn hơn là lúc Đó tôi tận mắt chứng kiến anh ra đi như thế nào. cau chuyen tinh yeu Tôi đã xỉu đi vì sợ hãi. Suốt nhiều năm trời, hình ảnh thê thảm của anh luôn hiện về trong giấc mơ của tôi và cả trong những khi tôi nhớ về anh.
Sau lúc anh ra đi, tôi mất một thời gian dài để điều trị tâm lí. khi mọi thứ dần ổn định, tôi đi làm cho và quyết tâm giữ cân bằng cho cuộc sống của mình. Chuyện tình yêu Hơn năm năm sau tôi mới thành hôn, chồng tôi làm kế toán cho 1 công ty vật liệu xây dựng. hai vợ chồng cũng đã với một cháu trai 3 tuổi. Nhưng trong sâu thẳm lòng tôi hình ảnh của Hiếu vẫn cứ còn đó. Mỗi lần trông thấy tai nạn liên lạc là tôi nghĩ về Hiếu, cả người tôi nổi gai, cảm giác tim đập nhanh và nhói buốt. cau chuyen tinh yeu Tôi vẫn còn bị dày vò và dằn vặt chính mình, sao ngày Đó tôi ko ra đồng hành anh, hay người bị tai nạn là tôi có lẽ giờ đã thanh thản hơn.
thế mà phương pháp đây khoảng 3 tháng, chúng tôi đón chào trưởng khoa mới. Hôm ngừng thi côngĐây tôi như người mất hồn, cứ thờ thẫn và đứng ko vững. lúc trưởng khoa mới của tôi quá giống Hiếu. bộ mặt, dáng người, cả nụ cười với một đồng bạc bên má đều giống. chuyen tinh yeu Tôi bàng hoàng và ngỡ ngàng tột bậc như đang nằm mộng. Hôm đấy tôi phải xin phép về sớm. Về tới nhà, tôi nằm vật ra giường khóc nức nở. Bao kỉ niệm về mối đầu đuôi ngày nào cứ chạy qua trước mắt. Tôi ốm suốt mấy ngày liền.
những ngày đi khiến trở lại, tôi như một kẻ bị điên. Câu chuyện tình yêu Tôi muốn được nhìn thấy trưởng khoa của mình, muốn xem bữa nay anh thế nào, anh mang khỏe ko, anh khiến cho những việc gì? Dù là nhìn anh trong khoảng xa tôi cũng phải cố. mới đầu chỉ nhìn nhưng rồi tôi muốn được trò chuyện cộng anh. Tôi muốn san sớt nỗi nhớ thương, nỗi buồn sâu đậm trong lòng mình với anh, dù cứ nhủ sở hữu lòng Đó không hề là Hiếu.
Tôi cảm thấy hết sức xấu hổ khi mỗi lần họp hay khiến việc chung có sếp, lúc đó tim tôi cứ đập hối hả. Tôi bối rối, tay chân lóng nga lóng ngóng, chuyen tinh yeu mặt mày thì hot bừng, cảm giác như mình đang yêu. Để rồi khi về tới nhà trông thấy chồng con, tôi lại dằn vặt và xỉ vả chính bản thân mình là 1 người nữ giới hư hỏng. Nhưng tôi vẫn cứ bị khiếp sợ bởi bóng hình của Hiếu và giờ là vị trưởng khoa của mình. rộng rãi đêm tôi còn mơ thấy mình đang ủ ấp trưởng khoa. tỉnh dậy, tôi ôm ấp mặt khóc đến nghẹn lời. Chồng tôi thấy vợ dạo này thay đổi, tâm lí bất an, anh cũng lo âu và hỏi han hầu hết. Anh còn tưởng công tác của tôi gặp trục trẹo nên ra công khích lệ tôi đi chơi xa cho nao nức. Nhưng tôi chẳng thể mở mồm cho anh biết, song song, tôi cũng cảm thấy rất mắc cỡ lúc đối diện với chồng.
Mấy tháng nay, tôi sống như kẻ hai mặt. Chuyện tình yêu Tôi chẳng hiểu mình là loại phụ nữ nào. Tôi muốn xóa hết kí vãng để xây dựng cho chồng con. Nhưng dù tự nhủ thế nào đi chăng nữa, khi tới chỗ khiến tôi vẫn chẳng thể thắng lợi chính mình. Tôi lại khát khao được nhìn trưởng khoa, được nói chuyện cộng anh và nhận ra nụ cười gần gũi giống mang người xưa trong trí tưởng.
Để rồi hết giờ làm cho, khi một mình trên phố tôi lại ngập chìm trong cảm giác tội lỗi. Nhưng tôi cũng không đủ dũng cảm để nghỉ việc. Chuyện tình yêu 1 phần vì tôi gắn bó với bệnh viện vài năm rồi, tôi cũng rất quý các đồng nghiệp ở đây. chuyen tinh yeu Huống chi lương bổng hiện giờ của tôi khá rẻ. Và lúc chuyển việc, tôi không thể mang vị trí ổn như bây giờ. 1 phần khác cũng là vì tôi vẫn muốn nhận ra trưởng khoa, muốn được ấp ủ anh để ôn lại kỷ niệm xưa.
vì thế mà tôi luôn bối rối và hoang mang. Tôi ko biết mình nên khiến cho như thế nào bây giờ? phân trần mang sếp về nỗi bất hạnh và mối đầu đuôi của mình, để anh hiểu và ko cảm thấy coi thường tôi. Hay cứ âm thầm tương tự, mặc kệ xúc cảm đến đâu thì đến? Còn cả chồng tôi nữa, tôi mang nên nhắc cho anh biết mọi chuyện? Mong mọi người tư vấn cho tôi.
Theo: tin tức trong ngoài nước
Nguồn: tintuc

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét